Mừng ngày của ba 16/06/2013

Trần Văn Huỳnh – 16/06/2013

Nhân ngày của Cha 16-6, tôi nhận được thư viết cho ba từ cháu nội tôi, con gái lớn của Thức. Đọc thư cháu, tôi đã rất xúc động. Thời gian thấm thoát trôi, đã 4 ngày lễ kỷ niệm của Cha rồi Thức không được vui vầy cùng 2 con gái. Tôi tin đó cũng là nỗi lòng của nhiều anh em tù nhân lương tâm khác. Nay xin đăng lên Website Trần Huỳnh Duy Thức, bài viết này như một món quà tri ân những người cha vì nặng tình với đất nước đã phải tạm gác lại tình phụ tử. Mong rằng những người cha ấy sẽ sớm trở về trong vòng tay yêu thương của các con và gia đình một ngày không còn xa nữa.

Mừng ngày của ba

Trần Lê Bảo Trâm – 16/06/2013

Ba ơi, ngày mai là ngày của Ba, ngày Chủ Nhật thứ 2 của tháng 6. Và cũng đã 4 năm ba không có ở nhà. Nhưng cũng không sao hết vì con và cả nhà đều tin rằng ngày ba trở về sắp đến rồi.

Bốn năm trước, khi mà ba vừa mới bị bắt thì cả nhà đã rất lo vì 3 mẹ con không hề biết ba bị bắt đi đâu và lúc nào mới được gặp lại ba. Khi được thông báo là ba đang bị tạm giam tại B34 thì cả nhà liền nhanh chóng sắp xếp để đi thăm ba. Đó là lần đầu tiên con gặp ba trong một trường hợp rất đặc biệt như thế. Ngày đi thăm ba là một ngày trong tuần bình thường vì trại giam không giải quyết cho thăm gặp vào cuối tuần. Vì thế nên tụi con đã xin trường vào trễ buổi sáng để đi thăm ba với mẹ và chú Út. Lúc tới đó, con đã rất lo lắng và có một chút sợ vì con không biết là ba nhìn như thế nào. Nhưng vì là con gái lớn nên con không muốn để lộ ra là con sợ vì mẹ sẽ thấy lo hơn và cũng để củng cố tinh thần của em (lúc đó nhìn mặt em không thấy sợ sệt, nên nếu con mà tỏ ra như vậy thì chắc mất mặt lắm, hehe). Sau khi làm hết mọi thủ tục và ngồi đợi được một hồi thì người ta dẫn cả nhà vào một căn phòng nhỏ để thăm ba. Ba ngồi một bên của cái bàn trong phòng, còn gia đình thì ngồi đối diện. Lúc thấy ba bước vào phòng thì con đã rất muốn khóc nhưng con cố gắng không khóc vì không muốn ba lo và vì không muốn làm cho em con khóc theo. Mẹ với ba và chú Út nói chuyện với nhau một hồi thì ba quay qua hỏi thăm tụi con. Ngay khi mà ba vừa nói xong thì con tự nhiên bật khóc sướt mướt. Nguyên một buổi con cứ nghĩ là nếu có người khóc thì em sẽ là người khóc trước. Nhưng cuối cùng thì người đó là con (thua cả em, xấu hổ quá). Sau đó thì em cũng khóc. Ba xin 2 cán bộ ngồi kèm giữa ba cho 2 đứa được vào ngồi bên cạnh nhưng không được cho phép. Vì vậy ba chỉ biết nắm chặt tay 2 đứa rồi cười cười, vui vẻ nói là 2 đứa khóc nhè, mít ướt nhìn xấu quá. Vừa cười vừa chọc xong thì ba nói với một giọng chắc chắn là ba không sao, vẫn khỏe mạnh. Nghe ba nói vậy thì 2 đứa cũng ngừng khóc nhưng mà mắt, mũi vẫn sụt sịt cho đến khi người ta thông báo là giờ thăm đã hết. Đó là lần đầu tiên cả nhà thăm ba trong trại giam nhưng cũng là lần đầu tiên và lần cuối tụi con khóc.

Cả nhà nhớ ba rất nhiều ba ơi. Em hay ít nói nhưng con biết là lúc nào nó cũng lo cho ba hết. Con nghe mẹ kể rằng có một lần em hỏi mẹ rằng nếu ba sắp trở về thì ba ngủ ở đâu. Vì bây giờ nhà mình đã chuyển về một căn nhà rất nhỏ, nhỏ hơn nhà cũ của mình rất nhiều. Cái gác ngủ của nhà mới vừa nhỏ vừa thấp mà còn chất đủ đồ. Em lo không biết làm sao có chỗ ngủ cho ba trên căn gác nhỏ xíu, không có điều hòa, khi mà ba đã quen ngủ trong một phòng lớn, mát mẻ. Em khá ít nói nhưng nó lúc nào cũng rất lo cho ba và mong ba về sớm. Mẹ cũng nhớ ba rất nhiều. Con nhớ có một lần đi thăm ba, mẹ đã có nói với ba rằng mẹ cảm ơn ba rất nhiều. Ba thì vốn tính hay cười nên đã cười cười hỏi mẹ là sao đã nói vậy. Thì mẹ đã trả lời rằng cảm ơn ba lúc nào tinh thần cũng ổn định, vững vàng và lạc quan. Bởi vì ở trong trại giam thiếu thốn nhiều thứ thì nếu như tinh thần khong vững vàng thì sức khỏe cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu. Gia đình ở bên ngoài thì không thể biết được sức khỏe của ba ra sao nên những lần đi thăm thấy ba vẫn vui vẻ, lạc quan thì mọi người đã rất là an tâm rồi. Và vì thế nên mẹ cảm ơn ba vì đã cố gắng vì gia đình. Còn con thì khỏi phải nói, con rất là khâm phục ba. Con còn nhớ trước lúc ba bị bắt, vì cả nhà mình quen ngủ chung một phòng (vì 2 đứa con gái lớn già đầu rồi mà còn sợ ma, hihi), có nhiều đêm con giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm hay gần sáng thì con vẫn thấy ba còn ngồi ở bàn làm việc. Con nhớ nhiều lần ba nhờ con đi nhà sách mua dùm ba một số quyển sách, có khi là quyển tự điển dày cả ngàn trang, để đêm ba ngồi “nhai” nó. Con lúc đó cũng không để ý lắm đến việc tại sao ba lại thức khuya như vậy khi một ngày đi làm đã dài rồi. Về sau con hỏi thì ba mới nói là ba đang tự học nhiều thứ. Con vẫn hay giỡn rằng vì tên ba là Thức nên ba rất giỏi ở việc thức khuya, giỡn rằng bà nội đặt tên cho ba khéo quá. Bây giờ thì con cũng muốn học nhiều thứ nhưng mà sao con thấy bắt chước ba không được. Cứ tới 1 giờ sáng là mắt con nó díu lại hết rồi, hehe. Nhưng thôi con sẽ cố gắng để học được nhiều thứ giống như ba vậy.

Đây là ngày của Ba thứ 4 mà ba đã không có ở nhà rồi. Nhưng con và cả nhà vẫn tin rằng ngày của Ba năm sau, ba sẽ có mặt ở nhà “đãi tiệc” cả nhà để chúc mừng, hehe. Con yêu ba nhiều. Gửi đến ba 100 cái hôn từ em và con.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s